 |
| CB Hạt Kiểm lâm Chí Linh xác định mức độ thiệt hại sau 1 vụ cháy rừng tại huyện. |
KTNT - Trong các nhiệm vụ trọng tâm bảo vệ rừng của Hải Dương, bao gồm: ngăn chặn nạn phá rừng, khai thác, mua bán, vận chuyển lâm sản trái phép và phòng, chống cháy rừng thì nhiệm vụ chứa đựng nhiều gian nan nhất vẫn là “cuộc chiến” phòng, chống cháy rừng.
Theo anh Bùi Văn Thăng, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Hải Dương, 14 năm qua, kể từ năm 1995, khi Hải Dương cơ bản phủ xanh đất trống đồi núi trọc, không mùa khô nào trên địa bàn không xảy ra cháy rừng. Rừng càng tốt, cây càng khép tán, độ che phủ càng tăng thì lá rụng, cỏ khô càng nhiều và nguy cơ cháy rừng càng cao.
Trước đây, cháy rừng thường xảy ra tại những khu rừng đặc dụng thuộc các khu di tích lịch sử -văn hoá như: Côn Sơn, Kiếp Bạc, núi Phượng Hoàng, chùa Thanh Mai (huyện Chí Linh), An Phụ, Kính Chủ (Kinh Môn). Nguyên nhân gây cháy rừng là do việc đốt vàng mã, nấu ăn, hút thuốc... của du khách.
Thế nhưng, mấy năm gần đây, cháy rừng đã xảy ra trên cả ba loại rừng đặc dụng, phòng hộ môi sinh và rừng sản xuất. Đặc biệt, khi vải thiều không còn là cây có giá trị kinh tế cao thì việc chuyển đổi cơ cấu cây trồng rừng sản xuất càng sôi động hơn. Trong quá trình chuyển đổi, nhất thiết phải dọn thực bì (đốt cỏ khô); thậm chí là phải đốt cả cành nhỏ, lá khô của những cây vải bị chặt bỏ.
Mùa khô 2009-2010 tuy mới trải qua một nửa chặng đường nhưng số vụ cháy rừng ở Hải Dương đã lên đến 18 vụ. Nếu thời tiết tiếp tục khô hanh, lượng mưa thấp như thời gian qua, hiểm hoạ cháy rừng là không thể lường hết được. Đáng lo ngại nhất, đến thời điểm này, mực nước tại các hồ phục vụ chữa cháy rừng rất thấp, nhiều hồ đã cạn khô, nứt nẻ. Trong khi đó, 5 trong số 7 trọng điểm cháy rừng của tỉnh này chưa có bể chứa nước phục vụ dập lửa rừng. Mặc dù Hải Dương đã cấp tiền cho Chi cục Kiểm lâm mua 5 máy bơm cơ động, 40 bình cứu hoả xách tay phục vụ chữa cháy rừng, nhưng do xa nguồn nước, đồi dốc, không có đường lên dễ dàng nên số dụng cụ trên khó phát huy tác dụng. Việc chữa cháy rừng chủ yếu là dập lửa bằng biện pháp thủ công.
Theo trung tá Nguyễn Văn Thái, Phó tham mưu trưởng Trung đoàn 2 (Sư đoàn 395), đóng quân tại địa bàn huyện Chí Linh, hầu hết các vụ cháy rừng xảy ra đều phải huy động lực lượng bộ đội tham gia chữa cháy. Nếu cháy rừng vào ban ngày thì việc triển khai lực lượng, chỉ huy chữa cháy còn đơn giản, bộ đội dễ dàng tránh được rắn độc, khe sâu. Nhưng nếu cháy rừng xảy ra vào ban đêm thì những tai hoạ bất ngờ trên không thể lường hết được. Gần đây nhất, trong tháng 11/2009, cháy rừng tại xã Văn Đức, xã Thái Học và trong tháng 12/2009, cháy rừng tại xã Hoàng Tiến đều xảy ra vào ban đêm. Khi tham gia chữa cháy rừng tại Văn Đức, một chiến sỹ của Trung đoàn 2 đã bị rơi xuống khe. Rất may, khe không sâu, lại xa ngọn lửa rừng và có đồng đội đi cùng giúp đỡ nên không xảy ra điều đáng tiếc.
Còn vụ cháy rừng giáp ranh tại xã Hoàng Tiến, gió lớn, lửa rừng lan từ rừng phòng hộ tỉnh Quảng Ninh sang, gây cháy dữ dội, “hút” quá nhiều sức lực của hơn 500 người, trong đó có 430 bộ đội tham gia chữa cháy. Chống chọi với lửa rừng, ai cũng khát và đói.
Anh Bùi Văn Thể, Phó giám đốc Ban quản lý rừng Hải Dương cho biết thêm: “Chữa cháy rừng xảy ra vào ban đêm còn vấp phải khó khăn nữa là thu, kiểm quân số. Mọi người khi tham gia chữa cháy đều lăn xả vào lửa. Lửa chưa tắt còn thấy đường, định được hướng để xuống núi. Khi lửa tắt rồi, trời tối không biết đâu là đường xuống nữa. Cách duy nhất là khua đèn pin làm hiệu, hú gọi nhau về một điểm rồi cùng lần tìm từng bước. Ban ngày vào rừng không cẩn thận còn lạc, huống hồ là đêm tối. Nếu lạc đường, chưa một ai dám chắc thoát khỏi bị rắn độc cắn”.
Chữa cháy rừng quả là “cuộc chiến” đầy gian nan, vất vả và nguy hiểm. Để giảm bớt gian nan, mất mát, giữ gìn môi trường, sinh thái, không còn cách nào tốt hơn là phòng cháy rừng. Muốn vậy, phải xã hội hoá việc bảo vệ rừng; mọi người, mọi nhà và toàn cộng đồng phải nêu cao cảnh giác, cẩn trọng dùng lửa khi vào rừng, coi đó là cách tốt nhất để tự bảo vệ bản thân, gia đình và cộng đồng.
Công Đạo |