 |
| Trần Hồng Giang lên mạng gửi bài. |
KTNT - Nằm trên giường bệnh, ánh mắt Trần Hồng Giang nhìn tôi đăm đăm rồi cất lời: "Bạn có tin vào định mệnh không?". Câu hỏi của Giang làm tôi suy nghĩ. Thế nhưng, điều ám ảnh tôi nhất vẫn là những vần thơ được viết ra từ sâu thẳm trái tim luôn cháy bùng khát vọng sống...Định mệnh
Quê Giang ở xã Nghĩa Hùng (Nghĩa Hưng - Nam Định). Kể từ khi gặp tai nạn định mệnh, gần 30 năm nay, anh chỉ làm bạn với chiếc giường bởi toàn thân bị liệt và co rúm. Bà Trần Thị Thu, mẹ Giang kể: “Tháng 3/1980, khi đó Giang bắt đầu đến tuổi cắp sách đến trường. Một buổi chiều, đang chơi đùa cùng anh trai trong sân, Giang bị một viên đạn súng thể thao bất ngờ xuyên qua cổ. Gia đình tôi đưa cháu lên bệnh viện tỉnh. Tới nơi, tổ trực ngoài giờ chỉ sơ cứu tạm thời rồi yêu cầu gia đình đưa lên tuyến trên. Giang được đưa lên Bệnh viện Quân y 108 (Hà Nội). Bác sỹ kết luận: viên đạn đã làm đứt búi dây thần kinh từ đại não xuống thân và tiên liệu hậu quả xấu...”. Chạy chữa một thời gian, Giang được đưa về nhà. Hai tháng sau bố mẹ lại đưa Giang lên Hà Nội tái khám. Các bác sỹ đều lắc đầu ái ngại trước di chứng mà tai nạn gây ra.
Năm 1998, nghe xóm giềng mách ở Hà Nội có vị giáo sư tên Nguyễn Tài Thu châm cứu rất giỏi, bố mẹ Giang lại vay mượn tiền đưa con đi chữa bệnh. Lên Hà Nội, thật không may vị giáo sư đã đi công tác dài ngày ở nước ngoài, Giang được một bác sỹ khác chữa trị. Mấy tháng trời liên tục điều trị nhưng bệnh tình không chuyển biến, toàn bộ thân dưới của Giang vẫn bất động. Bác sỹ cho biết, trường hợp này phải châm cứu liên tục 10 năm mới mong thuyên giảm. Từ đó đến nay đã nhiều lần gia đình chạy chữa cho Giang nhưng kết quả không mấy khả quan.
Niềm tin vẫn cháy...
Không chịu đầu hàng số phận, bằng nghị lực và niềm tin, Giang đã tự học viết bằng má. Anh còn làm thơ, viết văn, viết báo. Để có thể viết được những con chữ như bây giờ Giang đã phải trải qua các tháng ngày vất vả, thấm bao mồ hôi và nước mắt. Vốn thông minh, Giang tiếp cận rất nhanh với các con chữ. Năm 22 tuổi, anh đã tự học xong chương trình phổ thông. Từ chỗ say mê đọc sách, Giang bắt đầu sáng tác. “Dốc lòng ra trả nợ đời/Sống cho đáng một kiếp người trần gian/Tội chi mà thở mà than/Đời người gió thoảng thời gian mơ hồ...”. Đó là một trong những vần thơ Giang viết trên giường bệnh. Một bài thơ khác Giang tâm sự bằng những lời từ sâu thẳm trái tim: “Có chút gì vừa đổ vỡ trong ta/Lòng tan nát ra theo từng mảnh vụn/Mảnh nào yêu thương, mảnh nào chua xót/Mảnh u sầu lặng lẽ trốn trong tim...”. Với những vần thơ ấy, năm 2006, Giang trở thành hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Nam Định.
Bà Thu tâm sự: “Từ khi xảy ra chuyện đau lòng, chưa bao giờ thấy Giang kêu than, oán trách mà luôn cố gắng sáng tác, viết lách. Hàng tháng, tiền internet và cước điện thoại Giang đều tự chi trả bằng nhuận bút của mình”. Giang khoe với tôi kho báo lưu của anh, nhiều nhất là Hoa học trò, Mực tím, Nam Định, Lao động, Tiếng nói Việt Nam, Tuổi trẻ... Năm 2007, Giang đoạt giải Nhì cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc do Đài Tiếng nói Việt Nam tổ chức.
Tôi hỏi về ước mơ của Giang, anh bảo: “ước mơ lớn nhất của tôi là được làm biên tập viên cho một tờ báo nào đó”. Hiện, Giang đang tìm hiểu và học về máy tính, internet. Anh được anh Hùng, một hiệp sỹ công nghệ thông tin ở Bà Rịa - Vũng Tàu hướng dẫn tận tình.
Chia tay Giang, tôi chỉ biết cầu chúc cho những dự định của anh sớm thành hiện thực.
|
Trần Hồng Giang mong muốn xuất bản một tập thơ nhưng tất cả vẫn là dự định bởi anh chưa lo được kinh phí. Tổ chức, cá nhân có tấm lòng hảo tâm muốn giúp đỡ Giang xin liên hệ qua địa chỉ: Trần Hồng Giang (con ông bà Sâm), xóm Đồng Gồ, xã Nghĩa Hùng (Nghĩa Hưng - Nam Định). Điện thoại: 0350. 3723017. |
Vũ Công Định |