 |
| Ông Bao thắp hương cho các linh hồn bé nhỏ tại Nghĩa trang Quần Vinh. |
KTNT - Gần 3 năm nay, ngày nắng cũng như mưa, ông Vũ Văn Bao ở xã Nghĩa Thắng (Nghĩa Hưng - Nam Định) lặn lội khắp nơi để tìm nhặt những thai nhi bị vứt bỏ bên bờ sông, gốc chuối... đem về chôn cất ở nghĩa trang quê nhà. Người dân địa phương gọi ông là “Người cha của những linh hồn bé nhỏ”.
Hành trình nghĩa cử
Từ TP. Nam Định,
chúng tôi vượt chặng đường khoảng 60km về nhà ông Bao. Chúng tôi đến khi ông
vừa đi phát gạo từ thiện cho các cụ già tại địa phương về. Nhìn ông già với
chòm râu dài trắng như tuyết và ánh mắt sáng láng, ai cũng có cảm giác thân
thiện. ông bảo, ông vừa tập thể dục về nhưng thực ra chúng tôi biết, ông đi
phát gạo từ thiện... Đó là việc của buổi sáng, thời gian còn lại trong ngày,
ông đi khắp nơi tìm nhặt thai nhi bị người ta vứt bỏ đem về chôn cất. Chúng tôi
theo chân ông đi gom nhặt những số phận buồn thảm khi chưa kịp thành người.
Từ xã Nghĩa
Thắng, chúng tôi men theo con đường đất ngoằn ngoèo khoảng 2km để tới con sông
nước đục ngầõu và đen úa. ông Bao bảo, đây là nơi có nhiều thai nhi bị vứt bỏ.
ông Bao rơm rớm nước mắt, giọt nước mắt đùng đục bị ép bởi những nếp nhăn khô
trên khuôn mặt của người đã bước qua tuổi 60. Tôi biết rằng, đối với ông, người
tự tay nhặt những bào thai bị vứt thì sự tổn thương trong lòng lớn lắm. Đó là
nỗi đau cắt nát tim gan của một người đã chứng kiến nỗi bạc bẽo của người đời.
Tùm!... Bọc
nylon màu xanh do một phụ nữ trung tuổi thẳng tay vứt xuống sông rồi đi khuất.
Nhanh như cắt, ông Bao nhảy xuống sông để vớt. Ông than thở: “Bào thai này vừa
bị phá, tội nghiệp! Nhưng biết sao, thôi về với ông và các bạn ở Quần Vinh
nhé”.
Và “hành trình”
gom nhặt bào thai của ông lại tiếp tục qua hơn chục địa điểm trong huyện mà ông
gọi là những điểm “nóng”. Điều đáng chú ý là nơi nào ông đến, chúng tôi cũng
chứng kiến những bào thai bị vứt. “Có ngày chỉ 2 - 3 cái nhưng cũng có khi lên
tới hàng chục thai nhi đấy các chú ạ”, ông Bao cho biết.
Chiều. Mặt trời
sắp tắt cũng là lúc ông Bao trở về và “xây” cho mỗi bé một “ngôi nhà”. ông tâm
sự, cho các cháu vào nhà sớm trước buổi đêm để các cháu được ấm áp, vui bạn vui
bè, chứ không để các cháu lạnh lẽo, tội lắm!
Tâm sự về những nỗi đau
Nghĩa trang Quần
Vinh thuộc xã Tiến Thắng không chỉ là nơi mai táng của người dân địa phương mà
còn là nơi an nghỉ của những sinh linh bất hạnh. Từ khi ông Bao làm công việc
gom nhặt thai nhi xấu số, người dân nơi đây đã tạo điều kiện để các cháu được
về với chốn này. ông tính nhẩm, vậy là đã 2.000 sinh linh được quy tụ về đây,
cũng là 2.000 số phận khổ đau mà ông Bao ngày ngày hương khói như một việc
nghĩa mà không phải ai cũng dám làm. Có thể vì điều này, điều nọ, sợ bị ảnh
hưởng tới cuộc sống, công việc đã khiến không ít người lẩn tránh những bào thai
bị vứt. Nhắc đến chuyện này, ông Bao thở dài ngao ngán, chính vợ con ông cũng
từng phản đối không cho ông làm việc này. Nhưng ông đã “cảm hoá” vợ con mình
bằng những nghĩa cử cao đẹp.
Ban ngày ông Bao
đi gom nhặt thai nhi, chiều đem về đặt vào hộp sứ. Trên hộp, ông ghi rõ ngày,
tháng, năm nhặt được để lỡ có người nhà đến thắp hương hoặc hối hận xin lại thì
ông còn có cách ứng xử.
Ông kể, thỉnh
thoảng cũng có người đến nghĩa trang, nước mắt ngắn dài hối hận về việc đã làm.
Những lúc như vậy, ông tra sổ ghi ngày tháng để đưa người nhà đến nơi các cháu
an nghỉ. Nhưng đó chỉ là số ít, còn phần nhiều đã bỏ cái thai là “một đi không
trở lại”. Nói đoạn, mắt ông lại ướt vì câu chuyện người phụ nữ dẫn một em gái
13 tuổi lỡ có thai đến một cơ sở để phá. Dù thai nhi đã được 7 tháng tuổi nhưng
người mẹ vẫn kiên quyết nhờ bác sĩ “đẩy” cái nghiệt chủng ra khỏi bụng con gái
mình. Nghe tin, ông Bao tức tốc đến, quỳ xuống xin mẹ con họ đừng phá mà tội.
Nhưng người phụ nữ vẫn đang tâm bắt con gái phải bỏ cái thai dù nó sắp thành
người. ông đau khổ đưa cái thai bị phá về đặt riêng trong một chiếc tiểu và
chôn cất cẩn thận.
Dù sức đã yếu
nhưng ông Bao vẫn ngày ngày cặm cụi làm cỏ, thắp hương để sưởi ấm, an ủi những
linh hồn bé nhỏ. Quên cả thân mình làm việc nghĩa, sao chúng tôi vẫn thấy ông
đơn chiếc giữa cánh đồng xa...
Trần Hoà -
Nguyễn Mát
|