KTNT- Một mảnh đất đang tranh chấp nhưng lại được chính quyền cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ). Do tắc trách, không tuân thủ quyết định do cấp trên chỉ đạo, chính quyền thành phố Sơn Tây (Hà Tây) đã gây nên nhiều vụ kiện tụng kéo dài.Đang tranh chấp vẫn cấp sổ đỏ
Năm 1980, ông Đỗ Cao Bình mua căn nhà số 80 – Phùng Khắc Khoan của bà Trần Thị Bình. Từ năm 1980 đến năm 2002, gia đình ông Bình sinh hoạt ổn định trong ngôi nhà đó và không hề có bất kỳ một tranh chấp nào. Sự việc chỉ trở nên rối rắm khi ông Nguyễn Văn Xuân mua căn nhà giáp lưng với khu bếp và công trình phụ nhà ông Bình và cho rằng 1, 72m2 ông Bình đang sử dụng làm cống thoát nước từ những năm 1980 là của mình (!?).
Hoà giải không thành, UBND thị xã (nay là thành phố) Sơn Tây ra Quyết định số 10/TB – UB ngày 24/01/2003 do ông Phùng Văn Thiệp, Phó chủ tịch UBND thị xã Sơn Tây ký, yêu cầu giữ nguyên hiện trạng. Tuy nhiên, không hiểu sao, khi còn chưa làm rõ 1, 72m2 đất kia thuộc chủ quyền của ai thì ngày 14/01/2004, hộ ông Xuân lại được UBND thị xã Sơn Tây cấp GCNQSDĐ, trong đó có cả phần diện tích đang tranh chấp. Rõ ràng việc làm này nếu không phải vì thiếu công tâm, thì do cán bộ địa chính làm việc tắc trách. Bởi theo quy định của Luật Đất đai năm 2003, một mảnh đất đang có tranh chấp thì phải giữ nguyên hiện trạng và không được phép cấp GCNQSDĐ.
Không chấp nhận việc UBND thị xã Sơn Tây cấp GCNQSDĐ trái với quy định của pháp luật cho hộ ông Xuân, ông Bình nhiều lần làm đơn khiếu nại đề nghị các cấp có thẩm quyền giải quyết, tránh tình trạng ông Xuân vin vào “tấm bùa” sai trái để gây khó dễ cho gia đình ông. Tuy nhiên, đáp lại từ chính quyền chỉ là các văn bản khẳng định việc cấp GCNQSDĐ cho hộ ông Xuân là đúng thủ tục. Thậm chí, UBND tỉnh Hà Tây còn ra Quyết định số 1113- QĐ/UB ngày 23/11/2004 trả lời ông Bình rằng việc làm của UBND thị xã Sơn Tây không có gì sai trái.
Không nản lòng đi tìm công lý, ông Bình tiếp tục khiếu nại đến các cấp và UBND tỉnh Hà Tây đã phải cử cán bộ về điều tra, xác minh lại sự việc cho rõ ngọn ngành. Sau chuyến “vi hành” của cán bộ cấp tỉnh, UBND tỉnh Hà Tây thay đổi hoàn toàn quan điểm về vụ việc bằng Quyết định số 819- QĐ/UB – UBND ngày 27/10/2006. Trong quyết định này, Phó chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Huy Tưởng đã khẳng định “Huỷ bỏ Quyết định số 1113- QĐ/UB ngày 23/11/2004 của UBND tỉnh”. Đồng thời Quyết định 819 cũng khẳng định việc giải quyết vụ việc thuộc thẩm quyền của Toà án nhân dân. Rõ ràng, UBND tỉnh Hà Tây đã biết được chân tướng sự việc nên “tự nguyện” sửa sai bằng cách ra văn bản huỷ bỏ nội dung văn bản không chính xác của chính mình trước đó.
Các cấp “đá bóng”
Mang Quyết định số 819 của UBND tỉnh Hà Tây, ông Bình đề nghị UBND thành phố Sơn Tây ra Quyết định thu hồi GCNQSDĐ đã cấp cho hộ ông Nguyễn Văn Xuân. Tuy nhiên, từ năm 2006 đến nay, đề nghị của ông Bình vẫn chưa được UBND thành phố Sơn Tây trả lời thoả đáng. Trong văn bản số 812/UBND – TTr ngày 13/12/207 của UBND thành phố Sơn Tây trả lời đề nghị của ông Bình, Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Quang Mạnh cho rằng: Quyết định số 819/QĐ - UBND của UBND tỉnh Hà Tây có nhắc tới việc giải quyết vụ việc trên thuộc thẩm quyền của Toà án nhân dân, bởi vậy việc ông Bình đề nghị UBND thành phố Sơn Tây thu hồi GCNQSDĐ của ông Nguyễn Văn Xuân là không có cơ sở thực hiện, khi chưa có kết luận của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền hoặc bản án đã có hiệu lực pháp luật của Toà án.
ở đây, có lẽ ông Chủ tịch UBND thành phố Sơn Tây “quên” mất rằng “cơ quan Nhà nước có thẩm quyền” giải quyết vụ việc chính là cơ quan mà ông đang là người đứng đầu. Đồng thời, bản án có hiệu lực của Tòa án cũng chỉ được phép “kiến nghị” UBND thu hồi hoặc huỷ bỏ GCNQSDĐ của hộ ông Nguyễn Văn Xuân.
Theo hướng dẫn trong văn bản 812/UBND – TTr, ông Bình làm đơn khởi kiện UBND thành phố Sơn Tây vì đã cấp GCNQSDĐ trái quy định của pháp luật. Đáp lại đơn khởi kiện của ông Bình là Quyết định đình chỉ vụ án số 01/2008/HCST của Toà án nhân dân thành phố Sơn Tây vì lý do “UBND thành phố Sơn Tây trả lời ông Đỗ Cao Bình bằng công văn số 812/UBND-TTr ngày 13/12/2007 là chưa đủ điều kiện để Toà án thành phố Sơn Tây thụ lý vụ án”. Muốn đủ điều kiện, ông Bình phải cung cấp cho Toà án Quyết định trả lời khiếu nại của UBND thành phố Sơn Tây. Ông Bình lại tiếp tục “vác” đơn đề nghị UBND thành phố Sơn Tây trả lời bằng Quyết định, nhưng đơn đề nghị tiếp tục bị “dìm trong quên lãng”.
Tuy nhiên, theo khẳng định của Chánh án Toà án nhân dân thành phố Sơn Tây Lương Văn Tâm, Toà án có trách nhiệm thụ lý vụ việc mà không cần phải có Quyết định trả lời ông Bình từ phía UBND thành phố.
Trong khi vụ việc vẫn đang dùng dằng, hộ ông Xuân lại sử dụng GCNQSDĐ sai pháp luật như đã nói ở trên làm bằng chứng để khởi kiện ông Bình ra Toà.
Việc làm chậm trễ, tắc trách và gây cản trở của các cấp có thẩm quyền tỉnh Hà Tây khiến đời sống gia đình ông Bình luôn thấp thỏm và bị quấy rầy bởi phải trở thành bị đơn, bị kiện vì sử dụng mảnh đất của chính mình. Đề nghị UBND tỉnh Hà Tây, UBND thành phố Sơn Tây sớm giải quyết triệt để vụ việc, trả lại quyền lợi hợp pháp cho người dân.
Duy Thiên |