 |
| Đồng bào Dao ở xã Vũ Lễ (Bắc Sơn - Lạng Sơn) được mùa ngô. |
KTNT - Thành tựu về giảm nghèo của Việt Nam được cộng đồng thế giới khẳng định là câu chuyện thành công nhất trong hơn 20 năm đổi mới đất nước do Đảng khởi xướng, lãnh đạo và chỉ đạo.
Tuy nhiên, mục tiêu về đích trước 2 năm đối với Kế hoạch giảm hộ nghèo giai đoạn 2006 ă 2010 (Chỉ tiêu Kỳ họp thứ hai, Quốc hội khoá X đưa ra cho năm 2008 là, giảm hộ nghèo từ 14,1% xuống còn 11-12%) đang gặp những thách thức không nhỏ. Đó là thiên tai (đợt lạnh lịch sử ở các tỉnh phía Bắc hồi đầu năm, đợt mưa và lũ quét ở các tỉnh Lào Cai, ên Bái, Phú Thọ, Hà Giang,... vốn là những tỉnh nghèo), dịch bệnh (dịch heo tai xanh, dịch cúm gia cầm, dịch tiêu chảy cấp nguy hiểm,...) và tốc độ lạm phát, tăng giá cao của những tháng đầu năm.
Những biến cố này đã gây khó khăn cho đời sống nhân dân nói chung, nhất là những người nghèo và vùng nghèo nói riêng. Khiến những nỗ lực của cá nhân người nghèo, hộ nghèo và cộng đồng trong giảm tỷ lệ hộ nghèo gặp thách thức lớn, nhiều hộ vừa ra khỏi diện hộ nghèo lại trở về vị trí cũ ă tái nghèo (theo báo cáo của Bộ Lao động ă Thương binh và Xã hội, số này ước khoảng 10% trong tổng số hàng triệu người vượt ngưỡng nghèo); và nhiều hộ đang ở mức cận nghèo, rơi xuống hộ nghèo.
Bởi vậy, kiềm chế tái nghèo được xác định là nhiệm vụ ưu tiên của Đảng và Nhà nước ta hiện nay. Quan điểm của Đảng ta là tăng trưởng kinh tế phải đi liền với an sinh xã hội. Thực hiện chủ trương này, Chính phủ đã ban hành nhiều chính sách hỗ trợ người nghèo, hộ cận nghèo và đồng bào dân tộc thiểu số, nhất là bà con các dân tộc ở vùng khó khăn.
Theo ý kiến nhiều chuyên gia và người dân, xoá nghèo bền vững bao gồm cả việc hoàn thiện cơ sở vật chất, hệ thống hạ tầng (điện, đường, trường, trạm y tế, thuỷ lợi, chợ, nhà văn hoá,...) và tạo điều kiện để bà con, người nghèo thuận lợi trong phát triển sản xuất. Các chương trình, dự án xoá đói giảm nghèo phải tính đến đặc thù riêng của từng vùng, từng cộng đồng, sát với nguyên nhân gây nghèo và tái nghèo. Nhưng không có nghĩa chỉ là cho vay vốn, cấp cây, con giống, hỗ trợ xây nhà,... Để hạn chế tái nghèo, cần giúp người dân vừa Tcó cần câu tốt vừa thuần thục kỹ thuật câu, được chỉ rõ chỗ này câu gì và bán nó cho ai, ở đâu. Có nghĩa là, phải đào tạo nghề phù hợp với lợi thế so sánh của địa phương, quy hoạch của ngành; đồng thời với nâng cao trình độ dân trí, qua đó phát huy tính tự thân vận động vươn lên, xây dựng ý chí và nghị lực vượt nghèo cho người dân nói chung, người nghèo nói riêng.
Hiền Trang |