 |
| Trang trại lợn của gia đình ông Trần Đình Phượng, ở xã Yên Trạch (Cao Lộc-Lạng Sơn) cho thu hàng chục triệu đồng/năm. |
KTNT - Ngành chăn nuôi đã để “tuột” tốc độ tăng trưởng từ 8,9%/năm (giai đoạn 2001-2006) xuống còn 0,03% (6 tháng đầu năm 2008). Có nhiều lý giải cho sự trượt dốc này nhưng nguồn gốc của vấn đề là khả năng dự báo, định hướng và chính sách đầu tư, hỗ trợ của cơ quan quản lý còn quá yếu kém.
Từ trước tới nay, công tác chỉ đạo sản xuất của chúng ta rất thụ động. Nếu người chăn nuôi được phổ biến kỹ thuật, được hỗ trợ vật tư để gia cố chuồng trại, chuẩn bị nguồn thức ăn thô xanh ngay từ đầu... thì có lẽ trong đợt rét đậm, rét hại đầu năm 2008, hơn 200.000 con gia súc, gia cầm đã không chết đói. Nếu chúng ta chủ động và đầu tư đúng mức cho công tác quy hoạch, hướng dẫn, giám sát quy trình chăn nuôi gắn với bảo vệ môi trường... thì đã hạn chế được sự bùng phát của dịch bệnh cũng như chủ động được tình hình sản xuất.
Để khôi phục ngành chăn nuôi, cần củng cố, nâng cấp chất lượng đội ngũ cán bộ, áp dụng công nghệ quản lý tiên tiến, khoa học để có định hướng chăn nuôi ngắn, trung và dài hạn ở tất cả các cấp; đặc biệt lựa chọn đúng vật nuôi mũi nhọn, từ đó xây dựng những chính sách hỗ trợ thiết thực, phù hợp.
Nâng mức đầu tư cho chăn nuôi, đặc biệt cho những vật nuôi được xác định là mũi nhọn và chăn nuôi quy mô trang trại, công nghiệp.
Hỗ trợ thích đáng cho chăn nuôi nông hộ, tạo điều kiện cho người nuôi nhỏ lẻ sản xuất an toàn, vươn lên sản xuất lớn. Đầu tư thích đáng cho công tác nghiên cứu, đặc biệt phải có chính sách hỗ trợ chuyển giao tiến bộ kỹ thuật trong sản xuất.
Có kiến nghị phù hợp để giảm thuế VAT và nhiều loại thuế kinh doanh khác đối với các doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh trong ngành nhiều rủi ro này. Trao quyền lợi và trách nhiệm cho các hội, hiệp hội, các tổ chức xã hội có liên quan để thu hút thêm sức mạnh cho ngành.
Nên lấy hiệu quả sản xuất của người chăn nuôi làm mục tiêu tăng trưởng hơn là chăm chú phát triển số lượng.
Ngọc Trang |